Truyện ngắn

  • YÊU NHƯ MÀY KHỔ QUÁ TAM ƠI

    [ YÊU NHƯ MÀY KHỔ QUÁ TAM ƠI ] ----------------------------------- Cuộc sống là một chuỗi những bất ngờ. Cô gái ấy nhận ra người mình yêu thật sự và cũng mất đi người mình yêu thật sự trong cùng một ngày. Một ngày tháng 11........ *** - Mày đang làm gì thế? - Tao viết truyện. - Cái gì. Mày viết truyện á? - Nhỏ bạn cười hô hố trước sự đau khổ của tôi. Nhỏ ý con gái gì mà vô duyên. - Ờ, tao đang viết truyện đấy. - Tôi cũng trả lời vẻ bất cần đời. - Thế mày đang viết cái gì? - Viết về mày đấy. - Viết về tao? - Nhỏ bạn lại tặng cho tôi một tràng cười chảy cả nước miếng. Nhỏ này không những vô duyên mà còn bẩn dễ sợ. Nhưng rồi hai đứa im bặt nhìn nhau. - Đúng rồi, tao có duy nhất một chuyện để mày viết? Ừ, viết đi tao đọc. Tôi nhìn cái cười gượng của nhỏ bạn mà ứa nước mắt. Gần 30 tuổi đầu rồi mà không quên đi những chuyện đáng quên. Nhỏ bạn ấy tên Tam, cái tên chẳng giống ai mà bản thân nhỏ cũng không giống ai. Tính ra nhỏ cũng chỉ là một con bé 16 tuổi bình thường, khỏe rơn rồi đột nhiên cái lăn đùng ra ốm. Và cuộc đời nhỏ sẽ không như hôm nay, nếu không phải do tôi. Mà chuyện của nhỏ, nếu kể phải kể có đầu có cuối. Tôi học chung với nhỏ Tam từ tận hồi lớp 3, chẳng chơi với nhau cho đến lớp 6, lân la làm quen thế nào rồi từ đấy chơi thân, học chung cho tới khi lên cấp 3 vẫn dính lấy nhau. Tôi với nhỏ, nói chuyện vốn chẳng bao giờ ăn nhập, mỗi đứa một chủ để. Ví như tôi luôn...

  • ANH CÓ THỂ YÊU HƠN MỘT NGƯỜI

    [ ANH CÓ THỂ YÊU HƠN MỘT NGƯỜI ] --------------------------------------- - Anh đã có người yêu rồi. Anh thật có lỗi khi để tình cảm của mình đi quá xa. Anh xin lỗi. *** Tôi và Nhóc quen nhau trong dịp công ty tổ chức liên hoan. Tôi không thích ồn ào của những buổi tiệc tùng. Tôi thích sự yên tĩnh. Và Nhóc cũng vậy. Đó là điểm chung khiến hai người gặp nhau. Nhóc như một vệt nắng lướt nhẹ qua vai làm tôi chếnh choáng. Tôi biết rằng mình đã say nắng Nhóc ngay từ buổi gặp hôm đó. Những lần gặp nhau trò chuyện ở công ty. Những buổi tối cùng nhau lượn lờ phố xá giúp tôi và Nhóc hiểu nhau hơn. Tôi cảm nhận được tình cảm Nhóc dành cho tôi đã vượt qua giới hạn của một tình bạn. Tôi. Tôi cũng có những phút giây ngây ngất bên Nhóc. Nhóc ngọt ngào nhưng ương bướng, nồng nhiệt nhưng lại quá đỗi mỏng manh. Chúng tôi cũng có chung sở thích là được lượn lờ trên những con phố dài vằng lặng lúc về khuya giống như lúc này đây. Phố vắng người, gió nhẹ nhàng mơn trớn trên làn da, trên mái tóc. Nhóc ngồi sau dang tay ra như muốn ôm trọn lấy gió. - Nếu có người yêu em sẽ bắt hắn tối nào cũng đèo em đi như vậy. Câu nói của Nhóc làm tôi nhớ tới em. em cũng thường bắt tôi đèo đi trên các con phố lúc về khuya, la cà các quán xá ven đường. Cái điều mà trước đây tôi ghét cay, ghét đắng....

  • ĐỂ ANH ÔM EM LẦN NỮA

    [ ĐỂ ANH ÔM EM LẦN NỮA ] ------------------------------- Chúng tôi lại nói chuyện như ngày xưa, chỉ duy nhất những lúc anh nói muốn chúng tôi yêu nhau, tôi lại im lặng. Tôi vẫn như ngày ấy, lòng vẫn thật chông chênh, sợ hai chữ yêu xa đến lạ lùng... *** 22 ngọn nến tắt ngóm bên chiếc bánh gato. Không gian tối đen, 1 giây sau điện mở sáng lên, tiếng vỗ tay của lũ bạn lộp bộp lẹp bẹp mãi, hú hét inh ỏi. Đấy, đấy là cái cách mà bọn chúng ăn mừng cho sự già nua của tôi, từ tuổi 21 trẻ trung bắt đầu bước sang tuổi 22 già úa. Tự cảm thấy lòng đau như cắt, nhưng tay vẫn ôm quà, miệng vẫn ăn bánh ngon lành. Vâng, miếng bánh đầu tiên của tuổi 22 Sinh nhật tuổi 22 đã qua đi được một thời gian, tôi bỗng cảm thấy mình chín chắn lên hẳn. Tâm sự những lời như thế với con bạn, nó cứ lăn lóc ra cười: "Mày mới qua tuổi 21 được mấy tháng mà già đi được rồi đấy, con dở hơi" . Không thèm nói với nó, tôi chuyển sang tự nói với mình. Bỗng thấy những kế hoạch của tuổi trẻ tôi từng đề ra và lên lịch vài năm trước đây vẫn còn dang dở. Cuốn sổ "hành trình cuộc đời" của tôi vẫn mở, một dòng chữ mực đỏ đánh dấu sao, mức độ báo động màu da cam vẫn nằm chình ình ra đó: "14/2/2010: kế hoạch: HƯƠNG PHẠM SẼ CÓ NGƯỜI YÊU" Đã 4 năm trôi qua kể từ ngày tôi lên lịch, là vào cái ngày mà 6 đứa phòng kí túc thì 5 đứa được nhận quà valentine,...

  • GỌI CHO EM NẾU ANH CHƯA TÌM THẤY MỘT NỬA CỦA MÌNH

    [ GỌI CHO EM NẾU ANH CHƯA TÌM THẤY MỘT NỬA CỦA MÌNH ] ---------------------------------------------------------------------- Mắt vô hồn, lơ đễnh nhìn những vệt sáng nhòe nhoẹt trên đường, Quân lái xe trong vô thức. Huế về đêm yên ắng, nhẹ nhàng khiến nỗi buồn của anh như muốn dâng trào lên mắt, những ngọn đèn đường vàng vọt đang di chuyển hay mình đang di chuyển anh cũng không biết. Cuộc đời sao mà lắm mất mát đắng cay,… Tấp vào một quán nhậu bờ sông, gạt chống xe xuống, Quân đưa mắt tìm một bàn sát bờ sông, còn mỗi một bàn duy nhất, anh ngồi xuống, gọi một chai rượu Sochu và một ít thức nhắm, đưa mắt nhìn xung quanh, cạnh bàn anh là một cô gái cũng ngồi một mình,trên bàn chỉ có một chai rượu vẫn chưa rót, một cái ly và một đĩa lạc, cô có mái tóc dài, chiếc túi đeo chéo đặt trên bàn khiến anh nghĩ cô ta là sinh viên. Bên kia, bên kia nữa, chung quanh đây là những nhóm đông đang hăng say trò chuyện, chia vui với nhau, nơi đây bỗng lạc vào hai kẻ cô đơn khiến anh muốn bắt chuyện với cô gái - Cô đến quán nhậu mà không uống sao? Cô gái, đang nhìn những ánh đèn nhiều màu chiếu xuống dòng sông nghe anh hỏi, nhìn sang anh, không nói gì, lại tiếp tục công việc đang dang dở của mình, không cười. Ánh mắt buồn đó làm Quân lúng túng, chắc anh không nên bắt chuyện vô duyên như thế, người phục vụ bê rượu và đồ nhắm...

  • XIN LỖI... VÌ VẪN CÒN YÊU EM

    [ XIN LỖI... VÌ VẪN CÒN YÊU EM ] ---------------------------------- Đã một năm rồi nhỉ, kể từ lần đầu ánh mắt hai ta gặp nhau, và chỉ giữ được nhau trong hai ngày ngắn ngủi, vui thật đấy, em bảo là mình có duyên, anh cũng nghĩ vậy, vì anh không nghĩ sẽ có một cô bé dễ thương như em, cùng tên với anh, để chúng ta có thể gặp nhau trong dịp này, nhưng vui, rồi cũng chỉ hai ngày thôi, và ta chia tay. Chúng ta đã nói với nhau thật nhiều điều, nhưng điều mà anh muốn nói nhất, anh vẫn chưa nói ra, anh yêu em… Một tháng sau nhỉ, đúng một tháng – thời gian ta vẫn giữ liên lạc với nhau, anh đã ngỏ lời - Mình yêu ấy - Không biết, hi Anh chờ đợi, và yêu em… Một tuần sau, có lẽ cô bé của anh phải suy nghĩ nhiều lắm nhỉ… - Mình có bạn trai rồi, xin lỗi nha… Mình muốn chúng mình mãi là bạn, được không?? Anh đồng ý, nhưng không phải làm bạn em, mà chỉ giữ liên lạc với em, sẽ có một lúc nào đó, anh sẽ lại nói lời yêu em. Ba tháng sau, em khóc với người bạn này của em, em đã chia tay vì người ấy lừa dối em, anh thật thấy xót xa cho một trái tim yếu đuối, anh cố gắng vực em dậy khỏi nỗi đau đó… và giờ đây, anh tràn trề hi vọng hơn bao giờ hết, rằng chắc chắn anh sẽ nói lời yêu em, và là một nửa của em, cùng em đi hết đoạn đường đời còn lại. Một tháng trôi qua, anh như kẻ say, không biết đến đau khổ khi mỗi ngày đều nói chuyện, và trao lời yêu em, em vui vẻ, anh đã...

  • NẾU CÓ THỂ NÓI YÊU ANH

    [ NẾU CÓ THỂ NÓI YÊU ANH ] --------------------------- Tôi đã từng nhớ năm tôi 18 tuổi, tôi đã yêu một chàng trai, tình đầu không tan cũng nát....Quả thật là đúng !!! Tôi yêu một mối tình để rồi tan vỡ chỉ vì anh yêu một người không yêu anh. Lúc đó, tôi đã chứng kiến cô gái ấy chạy....còn anh thì đuổi theo... Một mối tình chạy và đuổi để rồi không mang đến một kết cục hoàn mĩ nào. Tôi đã từng nghĩ, trong tình yêu, con gái thường hay bị tổn thương nhiều nhất. Nhưng bây giờ tôi đã có một nhận định khác, trong tình yêu ai cũng đều phải trả giá... *** Từ khi bắt đầu gặp anh, tôi nhận thấy đôi mắt anh rất đẹp, một nét đẹp khiến người ta ngây ngất nhưng mang một nỗi buồn man mác làm người khác không kìm lòng được phải đau lòng. Phải, tôi gặp anh như vậy đó và tôi nghĩ rằng, đối với cô ấy – người mà anh yêu hết lòng – đôi mắt anh chỉ chứa đầy nỗi hận thù và căm ghét. Tôi được thuê làm ôsin trong nhà anh, một căn nhà chỉ vỏn vẹn hai mươi mét vuông, bé tọe và trống vắng, cô đơn. Mỗi ngày tôi chỉ làm việc bốn tiếng đồng hồ và tôi làm công việc này chỉ để bán thời gian. Anh biết và cho phép tôi có thể đến dọn dẹp bất cứ lúc nào tôi rảnh. Có khi tôi đến nhà anh lúc tận đêm vì tôi bận phải học nhưng anh không trách cứ, chỉ mở cửa cho tôi vào. Anh là...

  • CƯA ĐỔ EM KHÓ HƠN CƯA ĐỔ CÂY

    [ CƯA ĐỔ EM KHÓ HƠN CƯA ĐỔ CÂY ] -------------------------------------------- Cốt truyện xảy ra đã mấy nghìn....ngày, cứ vài ngày tôi lại tung chiêu mới, độc đáo lạ lẫm hơn, thế mà cô ấy vẫn "tình nguyện" ăn thịt lừa. Nàng thật khờ quá đi thôi. *** Tôi tự chấm điểm mình được 7, sau khi đã trừ đi cái khoản chiều cao khiêm tốn, ví lép và mồm thì...hay bép xép. Ấy vậy mà cô nàng của tôi, cái cô mà ngay lần gặp gỡ đầu tiên đã cho tôi một nụ cười... ruồi đến mức tôi dám chắc chả có nụ cười nào khinh khỉnh hơn thế nữa. Sau này em thỏ thẻ với tôi rằng, nom tôi ngày ấy trông phát tội, hình thức thì chỉ ở mức trung bình, khuôn mặt chỉ mỗi cái mồm là nổi bật còn lại chả thấy ấn tượng gì. Tôi cười cười, thế mà dẫn dụ được em vào tròng đấy. Cái lần gặp đầu tiên trên lớp Đại học ấy chỉ là mở đầu cho công cuộc bắn phá trái tim cô ấy mà thôi. Nói chứ cả tuần lớp tôi chỉ học sát lớp cô ấy một lần, thành ra thi triển kế hoạch kể cũng đuối như trái chuối bóp muối. Tự tạo cơ hội cho lần gặp thứ hai, tôi xuất hiện với mái tóc ngố xịt keo mà nếu lỡ con Ruồi nào đậu lên thì thật xui cho nó. Lấp ló ở cửa lớp, với nụ cười không thể thật lòng hơn, tôi ném mấu giấy nhỏ với vài dòng tự bạch mong làm quen với người đẹp vào lưng nàng sau khi đã tăm tỉa đối tượng chính xác. Ấy vậy mà buồn thay, nó lại hạ cánh trúng...

  • EM SẼ CƯA CHỊ

    [ EM SẼ CƯA CHỊ ] --------------------- - Phải, bà già của lòng em, không biết từ bao giờ chị đã lấy mất trái tim của em rồi, làm người yêu của em chị nhé *** Tôi năm nay học lớp 11 và cũng như bao người khác tôi muốn tìm cho mình một tình yêu nhưng số F.A của tôi vẫn chưa dứt, tôi đi học rồi về nhà lâu lâu lại đi chơi với đám bạn và đó giống như là một thói quen của tôi suốt những năm tháng qua, người ta nói có người yêu sớm sẽ rất dễ bị phân tâm và xao lãng trong việc học hành nhưng tôi lại nghĩ rằng có người yêu đôi khi minh lại có nhiều động lực và phấn đấu hơn hơn trong cuộc sống và học tập. Nhưng mà tình yêu đôi khi chúng ta cứ tìm kiếm nó lại khó hơn là tự đến. Tôi có một sở thích là đọc sách, nên đi đâu tôi cũng thường mang theo sách. Hôm nay vẫn như thường lệ một buổi chiều mát mẻ, trong giờ chuyển tiết tôi đứng ở lan can và cặm cụi đọc sách, lâu lâu tôi lại nhìn xuống sân trường thấy các học sinh khác đều chơi đùa vui vẻ và ở một góc sân, một bạn nữ đang ngồi thêu tranh ở gốc cây bàng khiến tôi không thể không để mắt đến đã hai ngày rồi cũng tại vị trí này tôi đã trông thấy bạn ấy. Bạn ấy có mái tóc dài buông xõa, có khuôn mặt xinh xắn ,mà không biết bạn ấy học lớp nào. Giờ tan học, thường thì lớp tôi hay ra trễ, mỗi lần tôi bước xuống dưới đất và nhìn về phía...

  • MÌNH YÊU NHAU ĐI CHỊ!

    [ MÌNH YÊU NHAU ĐI CHỊ! ] ----------------------------- "Nút thắt thường có hai cách gỡ bỏ: một là tỉ mỉ ngồi tháo nó ra, hai là cắt đứt. Tình cảm cũng vậy, một là nắm chặt tay cùng nhau cố gắng, hai là buông tay để kết thúc yêu thương" *** Tôi - sinh viên năm cuối, hai tháng nữa là chính thức bị đuổi khỏi trường và là một "bà già" chính hiệu! Hắn - cựu sinh viên trường, đang làm quản nhiệm tại một trường tư thục kiêm thêm vài công việc linh tinh khác, nhiệt tình, dễ gần và theo nhận xét của nhỏ bạn tôi là khá "hút"! Trước khi vào ĐH, tôi chẳng biết trên thế giới có tồn tại một người là hắn dù hai đứa ở chung một làng mười mấy năm trời và cái làng thì nhỏ bé chỉ hơn hai chục hộ gia đình... Ngày đầu tiên làm thủ tục nhập học, vô tình gặp nhau, lúc đó hắn đang đi cùng ba hắn - (Người theo vai vế tôi phải gọi là "chú") - ba hắn nhận ra tôi, về làng nói chuyện với ba tôi, rồi ba tôi gọi điện vào Sài Gòn "Thằng đó là em con nha con! Có gì không biết thì hỏi nó". Rồi ba giảng giải một hồi, nào là ông nội tôi với ông nội nó là anh em ra sao, rồi thì nhà tôi với nhà hắn...Tôi vâng dạ cho qua chuyện vì nghĩ chả có gì liên quan đến nhau đâu... Gặp nhau một hai lần trong sân trường, thì ra hắn học cùng khoa và trên mình một khóa. Thỉnh...

  • VÌ EM LÀ NGƯỜI ĐẾN SAU

    [ VÌ EM LÀ NGƯỜI ĐẾN SAU ] ------------------------------------ Vì em vẫn mãi là người đến sau, yêu anh trong nỗi đau. Mỗi lần nghe đến bài hát đó em lại khóc. Bởi… em cũng là người đến sau. “Anh sẽ không bao giờ làm em khóc đúng ko?” “Uh, em yên tâm, anh hứa sẽ luôn mang lại hạnh phúc cho em” Ta đã tin vào lời người hứa, ta đã yêu người. Nhưng người có biết đã bao đêm giấc ngủ ta chập chờn, giật mình bật dậy, thấy nước mắt lăn dài trên má. Trong mơ ta khóc vì người. Đó là những đêm ta mơ thấy người đang đi cùng với người đó, là ta mơ thấy người ấy đến gặp ta. Như vậy là ta tự làm mình khóc hay người làm ta khóc? Có những đêm, ta mỉm cười trong những giấc mơ. Đó là khi ta mơ thấy ta với người tay trong tay hạnh phúc, ta xúng xính trong váy áo cô dâu sánh bước cạnh người. Nhưng sáng dậy, nghĩ về giấc mơ ngọt ngào đó, ta lại bật khóc. Khóc bởi giấc mơ đó với ta mãi chỉ là giấc mơ, chẳng bao giờ thành sự thật. Vì đến sau, em mãi mãi là người thứ ba bất hạnh. (Ảnh minh họa.) Ta hỏi bạn ta, có phải cái gì không phải là của mình thì sẽ mãi không bao giờ thuộc về mình không. Bạn ta chẳng biết ta hỏi về vấn đề gì, mắng ta ngốc nghếch, động viên ta rằng nếu ta cố gắng thì ta có thể đạt được. Nhưng chắc bạn ta không nghĩ đến rằng: tình yêu là một ngoại lệ. Trước kia, ta cũng như bạn ta, cũng nghĩ rằng “you can win, if you want”, ta nghĩ rằng...

  • SẼ CÓ NGÀY... CẬU NHÌN TỚ CHỨ?

    [ SẼ CÓ NGÀY... CẬU NHÌN TỚ CHỨ? ]----------------------------------------- Hãy tự tin với tình yêu của mình nhé các bạn. Chắc chắn nó sẽ đơm hoa, kết thành trái ngọt, ngay trong trái tim chúng ta! *** - Chào mừng đến với bàn cuối! hehe - Ừ. Hì. Với tớ thì từ lớp 10 đến giờ chỉ có bàn ba với bàn cuối thôi ấy mà. - Trời. Còn đây là lần đầu tiên từ năm lớp 10 đến giờ, tớ ngồi với con gái... - ... Đoạn nói chuyện ngắn nhất có thể có của hai đứa cùng bàn khi mới gặp nhau. Tôi và hắn, học cùng nhau cả một năm lớp 10 nhưng chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Lớp 10 Tôi – một đứa con gái vốn nhanh nhạy, nói nhiều của cấp hai, đã bị xem là "im thin thít" chỉ vì tôi bị cô chủ nhiệm xếp cho ngồi ở cái bàn mà toàn những người tôi cho rằng " nói chuyện không hợp". Mọi người biết đến tôi chỉ vì tôi nằm trong top 10 trong bảng điểm thi khối của lớp. Hắn – một tên con trai mờ nhạt, chẳng có gì nổi bật đối với tôi. Sự thật là đến ngay cả cái tên tôi còn không biết. Chỉ biết trong bảng điểm thi khối lúc nào cũng có cái tên nằm trong top 10 của lớp – Duy. Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm cái tên ấy gắn mác người nào. Hắn ngồi cách xa so với tôi. Ấy thế mà sự tình thay đổi khi lên lớp 11. Lớp 11 Tôi được xếp cùng bàn với một cô bạn nói nhiều. Có lẽ vì thế mà tôi cũng thay đổi ít nhiều. Tôi nói nhiều hơn một chút...

  • “ANH ĐÃ KHÁC ĐI VÀ CƯỜI NÓI VỚI QUÁ NHIỀU NGƯỜI!”

    [ “ANH ĐÃ KHÁC ĐI VÀ CƯỜI NÓI VỚI QUÁ NHIỀU NGƯỜI!” ]-------------------------------------------------------- Vậy ra dạo này anh đã nói nhiều và cười nhiều quá mức đến nỗi ai cũng nhận ra? Anh vừa soi mặt mình trong gương và thấy nó vẫn bình thản như ngày nào. Em yêu, có thật sự là anh đã nói cười quá nhiều hay không? Nó giống như lời phán xét cho một kẻ bại trận vậy, nên em đừng có phát ngôn bừa! *** Hình như trong người anh hơi khó ở, và không khí xung quanh hơi quá khó để hô hấp. Anh nhớ khi anh còn bé, vì là con cưng của chủ một chuỗi cửa hiệu cầm đồ nên cha mẹ anh tuyệt nhiên phong cho anh danh hiệu "cao quý", không được ra đường chơi nghịch với lũ trẻ con "tầm thường". Anh không biết điều đó gây khó chịu cho thiên hạ thế nào, cho đến một hôm lũ nhóc gọi anh là "đồ con gái", đơn giản vì anh luôn xuất hiện với một bộ dạng láng bóng và hoàn toàn không biết bắn bi. Anh đã suy nghĩ, và quyết định nhập bọn với chúng. Cuối buổi chiều hôm đó, ngó thân thể dơ bẩn thua cuộc của anh, bọn chúng vẫn chế giễu anh là "đồ con gái" rồi cười ha hả ra về với túi bi căng đầy vừa mới thâu tóm được từ anh. Quãng thời gian tiểu học, anh luôn đứng nhất khối, đại diện cho trường đi thi văn nghệ, mỹ thuật và vở sạch chữ đẹp. Anh đã từng nghĩ anh thật giỏi, anh sinh ra đã giống một thiên tài và anh hài lòng với khả năng cũng như vẻ ngoài của mình....

  • EM KHÔNG CẦN ANH NHƯNG MUỐN Ở BÊN ANH MÃI

    [ EM KHÔNG CẦN ANH NHƯNG MUỐN Ở BÊN ANH MÃI ]--------------------------------------------------------------- Không biết có được gọi là may mắn không khi cả em và anh đều là người đến sau… Em đã từng có suy nghĩ thôi không yêu thương nữa cho đến khi em ra trường, bởi em là đứa đã vấp ngã quá nhiều trong yêu thương. Em sợ cái cảm giác tưởng như nắm được trọn vẹn yêu thương nhưng thực ra lại chẳng nắm được gì. Em phải làm gì khi những cảm xúc trong em cứ rối tung và trở nên hỗn độn. Nó cứ quanh quẩn đâu đó trong con người em. Có những khi em chẳng hiểu nổi chính mình. Có những lúc em thấy mình trống rỗng. Đầu óc em cứ lặng đi, cũng chẳng tránh được có những khi em nhớ về người con trai đó. Người con trai đã từng là cả cuộc sống của em, người xoa dịu nỗi đau cho em nhưng lại bù thêm cho em những nỗi đau con đau hớn gấp nhiều lần như vậy. Những khi em thấy mình có những cảm xúc khó tả, em nhớ đến anh, em nghĩ về anh, người con trai đang dần bước vào cuộc sống của em. Khi yêu thương, em thường hay suy nghĩ, bởi em luôn sợ ở đâu đó trên cái thế giới này, có ai đó sẽ khiến người em yêu thương thay đổi, làm cho anh vui vẻ hơn, cho anh tất cả những điều anh muốn đủ làm anh vứt bỏ cả thế giới và vứt bỏ luôn cả em. Em chẳng dám yêu thương quá nhiều nữa. Nhưng! Em hiểu rằng cả Em và Anh đều là những người từng yêu thương một người thật sự, từng có một quá khứ cả hạnh phúc và nước mắt nên người trước. Có được gọi là may mắn không khi cả em và anh đều...

  • MÌNH YÊU NHAU THÊM LẦN NỮA ĐƯỢC KHÔNG ANH?

    [ MÌNH YÊU NHAU THÊM LẦN NỮA ĐƯỢC KHÔNG ANH? ]------------------------------------- "Thế giới này đủ to để mày chạy trốn khỏi mọi thứ, nhưng đủ nhỏ để mày không bao giờ trốn khỏi được thứ mày muốn trốn nhất..." *** Khi tôi xin hết phép năm để sang Nhật Bản du lịch, Ngân đã sửng sốt vô cùng. Suy cho cùng thì theo Ngân thấy, mọi chuyện bây giờ đều khá ổn với tôi, ít nhất là ổn hơn bốn tháng trước – khi tôi và Nhật chia tay. Tôi đã không còn khóc, không bỏ bữa, không thẫn thờ, không thở dài,... hay nói cách khác, tôi đã chấp nhận việc chia tay mối tình đầu và quen với một cuộc sống không anh. Có điều, tôi cần phải đi, để trái tim mình được nhẹ nhàng, một cách thật sự... Vậy là tôi đến Nhật, giữa mùa anh đào nở, lang thang dưới những con phố ngập sắc hồng như một khách bộ hành hờ hững với mùa xuân. Tôi cũng giả vờ hào hứng mặc một bộ kimono rảo bước dưới làn mưa bụi đầu xuân như thể một cô nàng mười bảy tuổi, cũng xin quẻ bói tình duyên như một thiếu nữ mơ mộng mới lớn... "Vòng quay vận mệnh của bạn đang chệch khỏi quỹ đạo, quay về hay không, điều đó phụ thuộc vào chính bạn..." Nhét quẻ bói vào chiếc ví trên tay, tôi tìm mua một cốc cacao nóng để ủ ấm người trước những cơn gió mang theo rất nhiều hơi ẩm mùa xuân. Người Nhật thật sâu sắc, đến quẻ bói tình duyên mà còn như chơi đố chữ vậy, tôi thật chẳng biết đường tình của mình sẽ dẫn đến đâu... ...

  • VÌ ANH BẤT CHẤP YÊU EM

    [ VÌ ANH BẤT CHẤP YÊU EM ]---------------------------- Cuộc đời này thật ngắn ngủi đúng không? Vậy thì nhất định anh phải sống cùng người anh yêu! *** Gần hết giờ làm thì tôi nhận được điện thoại của Hùng: - Anh có thể mặc quần ống lửng tới nhà nấu cơm cho em không? - Anh có thể đi chân đất tới cũng được nhưng phải mặc quần dài! - Sao em lại thế? - Nếu không anh cứ mặc quần lửng và ngồi ở nhà đi. ... - Này cậu ác vừa thôi chứ, ai làm thế bao giờ, mùa hè nóng nực bắt mặc quần dài chui vào cái hầm nhà cậu rồi nấu cơm thì có mà chết hấp luôn. - Có ai bắt hắn đâu. - Ác. Nhi nhìn tôi vẻ hậm hực thay cho Hùng. Nhưng rút cuộc là vì tôi không thích làm sao bắt tôi thích đây. Nhi thì than ngắn thở dài như thể anh ta là người đàn ông còn lại duy nhất trên đời này còn có thể yêu tôi vậy. Thật mất mặt quá thể. Tôi thu dọn đống đồ bừa bãi trên bàn làm việc rồi sách túi ra về, mặc kệ Nhi ngồi đó mà lẩm bẩm: bà cô già khốt ta bít! Nhưng dù sao tôi cũng là đàn bà, mỗi lần có ai đó nhắc tới hai chữ bà cô già là người cứ giật thon thót vậy. Trên đường tan sở về nhà trọ, mải suy nghĩ tôi không biết là đèn đỏ đã báo từ lúc nào, và thế là rầm. Đường gì mà toàn người là người thế không biết! Tôi cáu lên, mặc kệ những người bên cạnh nhìn...

  • BA LẦN TÁN GÁI

    [ BA LẦN TÁN GÁI ]------------------ Hôm đấy vừa đi đá bóng về mồ hôi nhễ nhại, vừa đến nhà mới bít hôm nay có hẹn với em,thấy muộn nửa tiếng rồi nên vội vàng đi đón nàng mà quên cả tắm, đi chơi đèo nàng thì nàng hỏi sao người anh hôi thế… - Ah anh vừa đi đến gần nhà em qua vũng nước bị thằng oto phi nhanh qua bắn hết lên người em a.hix, thông cảm cho anh nhé. - Thế thằng oto bắn cả mùi hôi nách lên người anh nữa hả anh…. Xấu hổ ko biết chui vào đâu cho nó hết. Làm đếu gì có thằng nào đèo gái đi chơi mà đứa đằng sau đeo đến 2 cái khẩu trang liền. Chết vì nhục mất. Nên hôm nay phải nghĩ cách đi chơi quyết định gỡ lại điểm vâỵ. Mà số mình tán gái sao mà long đong lận đận quá. Tán đứa này là đứa thứ 3 rồi mà chưa có hiện tượng gì. Đứa thứ nhất thì hôm đi chơi mình có đúng 4k đề phòng lốp xịt còn bơm được. Đi đến bờ hồ qua quán kem thì em nó bảo : - Anh ơi em khát quá,lại còn nóng nữa. Hix còn 4k thì mày khát thì tao bít làm thế nào, ông mày đạp xe hộc cả máu mồm ra còn cố mà nhịn nữa là mày ngồi như bố tướng lại còn đòi hỏi. Biết nó đòi ăn kem mà mình cháy túi nên nghĩ 1 hồi lâu mình mới chốt được 1 câu : - Thế anh đưa em về uống nước cho đỡ khát rồi mình đi chơi tiếp em nhé . ( tự dưng nghĩ ra cách này. Thông minh vãi ) Con bé uh 1 cái...

  • NÀY, BIẾT LÀ EM THÍCH ANH RỒI KHÔNG ?

    [ NÀY, BIẾT LÀ EM THÍCH ANH RỒI KHÔNG ? ]-------------------------------------------- Đã lâu lắm rồi hình như tôi mới có cảm giác… thích một ai đó thì phải, mà thích ngay từ cái nhìn đầu tiên, không chút do dự. Tất nhiên là tình cảm sao có thể nói là do dự thích hay không, thích là thích thôi. Lần đầu tiên thích một người là khi tôi học…mẫu giáo. Lúc ấy tôi thích một đứa nhóc con trai cùng tuổi vì bởi một lí do cực đơn giản, nhóc con trai ấy đã chia cho tôi một nửa số kẹo mà nó có. Thế là thích thôi. Nhưng rồi sau đó tôi cũng không thích được lâu bởi sau đó có hàng tá nhóc con trai chia cho tôi không phải “một nửa” mà là “tất cả” số kẹo mà nhóc con trai ấy có. Nghĩ lại thì thứ tỉnh cảm ngây ngô ấy cũng khá hay ho. Rồi tôi lớn lên, thậm chí còn không nhớ có bao nhiêu cậu con trai mà tôi đã thích nữa. Mà đôi khi chỉ vì những lí do cực kì …nông nổi như: vì đẹp trai, vì biết chơi đá bóng cực giỏi hay biết vẽ tranh thật đẹp như nghệ sĩ…. Vân vân và vân. Tính ra đến năm học cấp 3 có lẽ tôi đã thích đến chục người rồi thì phải, nhưng hầu hết, cũng chỉ được một thời gian nhanh thì một hai tuần lâu thì hai đến ba tháng là cùng. Cho đến cấp 3, tôi thích lớp trưởng cùng lớp....

  • GỬI ẤY - NGƯỜI YÊU TƯƠNG LAI CỦA TỚ

    [ GỬI ẤY - NGƯỜI YÊU TƯƠNG LAI CỦA TỚ ]---------------------------------------------------- Đừng bảo tớ mơ mộng, đừng nói tớ viển vông vì tớ tin vào tình yêu, một thứ tình yêu tha thiết, nhẹ nhàng như thế. Tớ sẽ tìm được ấy trên thế giới có triệu triệu người này và tớ chỉ chọn ấy để yêu. Tớ không rõ khi nào ấy tới, tớ cũng không biết ấy sẽ yêu tớ như thế nào. Tớ chỉ biết rằng tớ đang đợi ấy- đợi người yêu tương lai của tớ. Này ấy, tớ đã tưởng tượng ngày ấy gặp tớ, một ngày trời trong xanh, có nắng vàng và mây nhẹ bay. Tớ và ấy sẽ gặp nhau như “tình yêu sét đánh”, có yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên hay là ấy sẽ “cưa đổ” tớ. Gương mặt ấy ra sao nhỉ, ánh mắt ấy thế nào đây, bàn tay ấy có ấm áp hay bờ vai ấy rộng chứ? Tớ tự hỏi mình rồi mỉm cười vu vơ. Người yêu, là người yêu của tớ, có đúng là sẽ chỉ yêu mình tớ không? Người yêu tớ, có phải sẽ nhắn tin mỗi tối để tớ ngủ ngon và đánh thức tớ dậy khi bình minh không? Người yêu tớ, có phải sẽ ôm tớ vào lòng, bênh vực khi tớ òa khóc cho dù là chuyện gì không? Người yêu tớ, có phải sẽ nắm tay tớ khi sánh bước cùng nhau hay cái siết tay thật chặt lúc tiễn tớ ra về không? Gửi ấy, người yêu tương lai của tớ! 1 Người yêu tớ, có phải sẽ “bay” đến khi tớ nói “tớ không vui, tớ buồn, tớ nhớ ấy” không? Người yêu tớ, có phải sẽ mang bờ vai ra để tớ dựa vai khi mỏi mệt, chán chường không? Người...

  • EM ĐANG ĐỢI YÊU MỘT NGƯỜI KHÁC

    [ EM ĐANG ĐỢI YÊU MỘT NGƯỜI KHÁC ]---------------------------------------------- Đôi khi tình yêu kết thúc không vì lý do cụ thể nào cả, chỉ cần im lặng cũng đủ biết tình yêu của mình đã kết thúc phải không anh? Người ta nói thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất để quên một người. Nhưng đối với em, để quên anh, thời gian cũng trở nên vô dụng. Hơn tám năm quen anh, có phải cần tám năm nữa để quên anh? Đến lúc ấy có lẽ em đã trở thành một bà cô già khó tính, anh sẽ nhìn em và cười, nụ cười dành cho kẻ đáng thương hại. Bởi vì em chỉ yêu một người khác khi em đã quên được anh. Tám năm, bốn tháng, hai ngày em quen anh. Chúng ta chuyển từ hàng xóm, sang kẻ thù rồi thành bạn thân, sau đó thành người yêu anh nhỉ? Có lẽ anh sẽ chẳng nhớ đâu. Vì sao em lại nhớ rõ đến vậy ư? Bởi ngày đầu tiên em gặp anh – một cậu nhóc 15 tuổi ngây ngô nhưng có phần đáng yêu đứng run rẩy trước cổng nhà em vì sợ con Nô cắn, em đã đứng trong nhà rồi cười như một tên cướp biển đào được vàng, nhìn anh rơm rớm nước mắt. Em gọi anh là đồ-con-gái và phải 15 phút sau mới chịu ra xuỵt con Nô cho anh chạy về nhà. Từ ngày đó chúng ta trở thành kẻ thù anh nhỉ? Rồi một ngày đầu mùa mưa, em vốn là đứa không cẩn thận nên đi học mà chẳng mang theo ô. Trên đường về gặp cơn mưa lớn, em phải chạy vội vào một trạm xe bus bên đường để trú. Rồi từ xa, trong màn...

  • CẦN LẮM MỘT BỜ VAI

    [ CẦN LẮM MỘT BỜ VAI ]-------------------------- Người con gái mạnh mẽ trong em đã biết “lạnh” khi thiếu anh, yếu mềm khi không có anh bên cạnh. Khi em buồn, khi em muốn được khóc thật to, em ước có anh ở bên. Em sẽ trút nỗi bực dọc, những khó chịu âm ỉ trong lòng, để em dựa vào vai anh mà khóc cho thỏa, cho cạn nỗi buồn, cho vơi đi những ấm ức… Em cần một điểm tựa, để mỗi lúc tâm hồn em trống rỗng, chênh vênh, có anh ở bên, sẻ chia, cho em một bờ vai vững chắc, trao cho em cảm giác an toàn và em có thể khóc ngon lành trong vòng tay ấy… bình yên… Em cần một điểm tựa, để những lúc tưởng chừng như em sẽ gục ngã trước những thất bại, trước sóng gió của cuộc đời, em có anh, nâng em dậy. Nắm lấy bàn tay thô ráp ấm áp ấy, em biết mình không lẻ loi, cô độc. Anh mang đến cho em sự dịu dàng, truyền cho em niềm tin và hơi ấm. Em biết có một đôi tay dắt em đi bão tố của cuộc đời. Em cần một điểm tựa, để sau những giây phút có thực ở hiện tại, bon chen với cuộc sống gấp gáp, xô bồ, được bên anh yên bình lặng ngắm chiều hoàng hôn đỏ thắm, thả chân trần trên bãi cát mịn màng, mặc cho sóng vỗ về, mặc cho gió hát … Em cần một điểm tựa, để những khoảnh khắc yếu lòng, trong chốc lát thôi một ai đó có thể làm em đi sai đường, em biết mình vẫn có anh, ở đó, chờ đợi và sẵn sàng giang rộng cánh tay đón em vào lòng. Để được nũng nịu, để được anh nựng bằng những lời có cánh, để em thấy mình thật...

  • CHỈ CÓ THỂ LÀ OMACHI

    [ CHỈ CÓ THỂ LÀ OMACHI ]------------------------------- Yêu Phong, nhiều lúc Linh cảm thấy mình như con ngớ ngẩn. Dù cả hai đã qua thời kỳ tiền”mãn teen”lâu rồi nhưng cái tật hay phát ngôn gây sốc của Phong vẫn không bỏ được. Yêu nhau 3 năm, Linh vẫn luôn cảm thấy Phong là một cái hố đen vũ trụ sâu thăm thẳm, mà cô – thì chẳng thể khám phá hết nó. Tóm tắt sơ qua cái ”lịch sử hào hùng”của 2 người là như thế này: Lúc mới quen Phong là s.viên năm 2, còn Linh thì mới lò dò bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Nhà cô không xa trường, nhưng bởi cái tính muốn tự lập nên Linh nhất quyết xin cha mẹ cho cô ở trong ký túc xá. Và Phong chính là”đàn anh”được đẩy ra”hướng dẫn”Linh, hay nói toạc móng heo ra là đi làm khuân vác không công cho cô. Cả một quãng đường từ cổng đến ktx nữ, cái miệng của Phong không dừng được. Việc của Linh chỉ là đi cùng rồi ừ bừa một tiếng, chẳng cần quan tâm anh đang nói cái gì. Chính vì thế mà cô dính bẫy của con sói đội lốt cừu kia một cách khó đỡ nhất… - Em là con một à Linh? - Ừ - Nhà em gần đây à? - Ừ - Muốn tự lập nên mới xin vào ktx ở đúng không? - Ừ - Anh nghe đồn ktx nữ có một bà lao công hay tọc mạch chuyện người khác, em phải cẩn thận nhé! - Ừ - Cho anh xinh số điện thoại nhé! - Ừ… Ơ…!? - Đọc đi, anh biết số đầu tiên là số 0 này! Phong...

  • EM XIN LỖI VÌ ĐÃ LỢI DỤNG ANH

    [ EM XIN LỖI VÌ ĐÃ LỢI DỤNG ANH ]------------------------------------ Viết cho những ngày đã qua… Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết (hoặc cũng có thể do em tưởng tượng) khi anh thấy em vẫn vững vàng và bản lĩnh như thế, anh sẽ cười thật tươi. Anh biết không, nụ cười của anh đẹp và ấm áp lắm, nó đẹp tới mức em không nỡ lòng giữ nó lại cho riêng mình, mà muốn sẻ chia nó với cả thế giới, để cuộc đời này bỗng trở nên đẹp tươi hơn! Em xin lỗi vì đã lợi dụng đôi tay anh để có thể tự mình gạt đi nước mắt mỗi khi cô độc, bởi em biết, nếu anh cảm nhận được em đang khóc, anh cũng sẽ dịu dàng lau nước mắt cho em, em cũng xin lỗi vì đã lợi dụng bờ vai nơi anh, để có thể tìm cho mình một chốn bình yên trong tưởng tượng, một nơi sẵn sàng cho em dựa vào khi em chới với, bất an giữa dòng đời… Em xin lỗi vì đã lợi dụng lời ấy của anh, rằng “em cứ hãy là em, em có nền tảng tốt, cá tính của em sẽ giúp em nhiều trong cuộc sống và tự em sẽ điều chỉnh phù hợp” để em thôi không hờn dỗi mọi người, thôi không than trách cuộc đời, để em biết kiềm chế bản thân khỏi những cơn nóng giận, biết suy nghĩ thấu đáo hơn và bớt vô tình buông những lời, làm những việc khiến người khác tổn thương… Em xin lỗi vì đã lợi dụng câu chuyện với anh về mưa Hải Phòng với mưa Hà Nội, để mỗi khi trời mưa em không còn buồn nữa, nghe tiếng mưa trên...

  • EM CHỈ LÀ CON ĐÀN BÀ ANH MUỐN

    [ EM CHỈ LÀ CON ĐÀN BÀ ANH MUỐN ]--------------------------------------- Anh à! Đơn thuần em chỉ là người đàn bà anh muốn, chị ấy là người đàn bà anh chọn, vậy…người anh yêu là ai, là một trong hai hay là kẻ khác? Ti lớn rồi anh, và nó muốn làm một thiên thần… Năm 2005. Chúng tôi tình cờ quen nhau và yêu nhau sau đó. Chuyện tình cảm của chúng tôi bắt đầu không quá trọn vẹn thế nhưng vô cùng hạnh phúc, chỉ mắc kẹt một điều…anh đang có vợ! Tôi không lo lắng gì nhiều, bởi vợ anh là một kẻ tồi tệ_theo lời kể của anh, cô ta không biết chăm sóc gia đình, chăm lo cho chồng con, đặc biệt cô ta còn vụng trộm cả bên ngoài, điều đó khiến anh đau khổ và mệt mỏi trong một thời gian dài, cho đến khi gặp tôi, nỗi đau đó mới được giải tỏa. Anh 30, còn tôi chỉ là một cô gái chỉ bước qua tuổi 25 – còn quá nhiều nông nỗi trong cuộc đời, công việc, tình cảm. Và sau khi anh chuyển đến công ti tôi , mọi chuyện đã khác, tôi vững tâm hơn trong mọi việc mà hầu hết toàn được anh giúp đỡ. Chúng tôi yêu nhau dần sau những lần đi công tác xa về, và đến một hôm anh ngỏ lời. Thật sự, tôi vô cùng hạnh phúc, anh hứa chỉ cần tôi đợi anh thêm 1 năm nữa, chuyện giữa vợ chồng anh kết thúc, anh sẽ lấy tôi vì Người anh yêu là tôi. Phải chăng vì lời anh nói như được chắp thêm cánh, hay bởi trái tim yếu mềm của một đứa con gái chưa bước chân vào...

  • CHỊ À!

    [ CHỊ À! ]--------- Rồi một hôm chị hỏi sao tôi muốn gặp chị vậy, tôi giật mình mà chẳng biết nói gì. Tôi định nói ra hết nhưng một lần nữa tôi lại sợ, nếu lỡ mình nói ra không thành thì sẽ ra sao đây… *** Cách đây 4 năm khi còn là cậu sinh viên năm thứ nhất, dường như ngoài thời gian lên lớp ra tôi chỉ biết đến thế giới ảo. Vì cứ mỗi lần lên mạng ngoài việc vào những trò chơi điện tử ra tôi chẳng quan tâm gì nữa, đến nỗi khi ngủ trong giấc mơ của tôi còn tưởng tượng mình đang tồn tại ở thế giới đó. Rồi thời gian cứ thế trôi đi cho đến kì 2 năm ấy, lớp chúng tôi phải học môn chuyên ngành do thầy trưởng khoa dạy. Tất nhiên là môn của thầy thì lớp bao giờ cũng phải đi đầy đủ rồi, trong đó có tôi vì nếu lỡ để lại ấn tượng nào xấu thì chắc chết mất. Ngày hôm đấy lớp chúng tôi đến rất sớm khi mà cửa phòng còn chưa mở, bỗng nhiên tôi nghe lén phén nhỏ bí thư lớp bảo hôm nay ngoài thầy ra còn một cô giáo nữa. Tôi thầm nghĩ: “Quái, làm gì có môn nào mà 2 giáo viên cùng đứng lớp chứ” Đang hình dung vô vàn lý do thì thầy trưởng khoa xuất hiện, còn tươi cười khen lớp có ý thức đi học nữa. Nói thật ra chỉ môn thầy mới như thế, chứ bình thường các môn khác toàn trốn tiết nhờ điểm danh hộ thì nhiều vô kể. Thế rồi bọn tôi theo thầy bước vào lớp xếp thành hàng, do môn chúng tôi...

  • TẬP THAY ĐỔI, ĐỂ LẠI ĐƯỢC YÊU ANH

    [ TẬP THAY ĐỔI, ĐỂ LẠI ĐƯỢC YÊU ANH ]-------------------------------------------- Nó và anh yêu nhau đã được 1 năm. Tình cảm nó giành cho anh không có gì thay đổi được. Nó đã khẳng định với chính nó như vậy. Anh cũng yêu, rất yêu nó. Hai đứa đã hứa hẹn sẽ có 1 gia đình hạnh phúc: có nó, có anh, và những đứa con của họ… Rồi anh dẫn nó về nhà chào hỏi bố mẹ anh. Trước hôm đến nhà anh, nó đã chuẩn bị rất kĩ, là phải ăn mặc thế nào, là phải ăn nói ra sao và nó tự tạo tình huống cho mình để ứng xử tốt… Có lẽ nó đã lo quá nhiều và xa… Nó không thể ngờ rằng bố mẹ anh rất vui tính và dễ dàng với nó. Nó đã thành công! Vui lắm ^^ Có lẽ tình cảm sâu đậm đến đâu thời gian dài lâu thì tình cảm cũng sẽ phai nhạt theo năm tháng….. Và nó đã thay đổi….thay đổi để rời xa anh…. Có lẽ nó không còn yêu anh… * có lẽ vậy * Ngày 1: SMS anh: Vợ iu đang làm gì vậy? 15’ sau SMS em: Em đang bận, nói chuyện sau nha! …….. SMS anh: Em xong chưa? : ( anh nhớ em… ……… Ngày 2: SMS anh: Sao hôm qua em không trả lời tin nhắn? SMS em: *tức giận* Em đã nói là bận mà. Anh phiền vậy? …………. Ngày 3: – SMS anh: Anh hứa là sẽ không phiền nứa. hihi. Vợ iu ơi, hnay chúng mình đi chơi đi vợ ! - SMS em: Ơ. Sorry anh nha. Hôm nay em bận học rồi! - SMS anh: ơ. Anh tưởng hôm...

  • "TÊN KHỐN" DỄ THƯƠNG

    [ "TÊN KHỐN" DỄ THƯƠNG ]----------------------------- Hân ngước lên thấy Mạnh mỉm cười rồi bước về phía khu nhà kí túc xá. Một tên lạ lùng. Hân bất giác nhớ đến cái tên hồn nhiên ấy, sao có thể đến gần một đứa con gái và hỏi “cậu khóc đấy à” nhỉ? - Cậu khóc đấy à? Đang tâm trạng, nghe câu hỏi vô duyên ấy, Hân quay sang nhìn “người lạ” với đôi mắt giận dữ vẫn còn ngân ngấn nước. -Ơ, đang khóc mà cũng nổi giận được à? -……… -Thôi, khóc tiếp đi… xin lỗi! Tớ đi chỗ khác đây. -Đứng lại! -…….. (người lạ ngạc nhiên quay lại nhìn Hân với ánh mắt dò hỏi) Hân vẫn nhìn tên người lạ vô duyên với ánh mắt nghìn viên đạn: -Cậu nhìn lại xem cậu vừa giẫm lên cái gì? -Có gì đâu? -Cậu giẫm lên làm hỏng cào cào của tôi rồi, tên khốn! -Ơ này, sao cậu dám gọi tớ là tên khốn? Con cào cào lá này khô rồi mà! -Khô rồi …kệ tôi… đền đi! -Đền cái gì nữa chứ! -Kết trả tôi con cào cào khác! Nghe yêu cầu của đứa con gái, Mạnh bật cười. Mạnh nhặt con cào cào khô lên rồi ngồi xuống cùng ghế đá với Hân: -Cậu tên gì mà đanh đá vậy? -Tên thì liên quan gì đến đanh đá hay không? Hân… cậu có đền tôi cào cào không thì bảo? -ờ ờ… có đền. Đền cả chục con luôn. Tớ tên Mạnh. Có chuyện gì...

  • YÊU ANH - CHÀNG TRAI KHÔNG HOÀN HẢO CỦA EM

    [ YÊU ANH - CHÀNG TRAI KHÔNG HOÀN HẢO CỦA EM ]--------------------------------------------------------- Dù anh chẳng bao giờ hiểu hết suy nghĩ trong em nhưng anh luôn dành cho em một sự quan tâm đặc biệt nhất. Và em thấy hạnh phúc khi được một người “không hoàn hảo” như anh yêu! Em từng mơ… Anh phải là một chàng trai có mái tóc bồng bềnh đen mượt bởi tóc em ngắn cũn, vàng hoe vì cháy nắng! Anh phải là một chàng trai có giọng nói cực ấm vì ai cũng bảo em giọng em lanh lảnh, thậm chí nhiều khi còn chua lét nữa. Anh phải là một chàng trai ít nói vì em tinh nghịch và có thể líu lo suốt cả ngày. Anh phải là một chàng trai chín chắn, điềm đạm vì em vẫn là cô bé vô tư hay đùa, dễ cười mà cũng mau nước mắt. Anh phải là một chàng trai có tài nội trợ vì em rất còi cọc, ăn bao nhiêu cũng không mập lên được mà rất vụng khoản bếp núc. Anh phải là một chàng trai tâm lí vì em dễ xúc động và rất ương bướng. Anh phải là một chàng trai thông minh vì em ngốc nghếch. Anh phải là một chàng trai hot boy bởi em là một cô gái xấu xí, đen nhẻm. Anh phải là một chàng trai dịu dàng bởi em là một đứa ngỗ ngược, ngang tàng. Anh phải là một chàng cực kì hoàn hảo. Nhưng… Khi anh xuất hiện… mọi thứ chẳng như em tưởng tượng. Anh, một chàng trai rất đỗi bình thường. Anh không biết nấu ăn ngon. Anh không nổi bật bởi chiều cao vừa tròn mét bảy của mình. Anh...

  • ANH Ở ĐÂU? NGƯỜI EM YÊU NHẤT

    [ ANH Ở ĐÂU? NGƯỜI EM YÊU NHẤT ]------------------------------------------ Ông trời thật biết cách trêu đùa, ban cho cô tình yêu dịu ngọt để rồi lại để cho cô thấy những đắng chát… Cơn mưa sáng nay đến vội quá ,mây đen chưa kịp kéo đến. Thời tiết trong lành, mát lạnh khiến cô ngây ngất lướt nhẹ tay ga với gió. Vậy mà mưa làm cô không kịp tìm nơi trú chân. Người ta vội vã đứng gần một cái cây bên đường để mặc áo mưa. Cô cũng vậy,cũng dựng xe ở đó và tìm chiếc áo mưa để đi kịp giờ làm. Tuy nhiên thay vì chiếc áo mưa thì trong cốp xe của cô chỉ có một chiếc ô. Người ta hối hả mặc áo mưa rồi lại hối hả phóng xe đi theo những tiếng mưa. Còn cô đành đứng đó giương chiếc ô của mình và ngắm nhìn người ta đi qua đi lại. Chiếc ô nhỏ vẫn không giúp cô tránh khỏi những hạt mưa. Mưa hắt xiên khiến đôi giày bao lấy đôi chân cô ngập nước,chiếc váy đang mặc cũng bị ướt một khoảng rộng. Trời vẫn không ngừng mưa. Cô hướng đôi mắt mình ra phía hồ kia , sao chúng vẫn tĩnh lặng thế ,những hạt mưa tầm tã không khiến mặt hồ dậy sóng. Một người lướt qua cô,cái dáng ấy khiến cô chợt mỉm cười và bỗng nhiên nhớ… -Há miệng nào – Cô khẽ thì thầm vào tai anh và nhét bỏng ngô vào miệng anh. Một hạt, hai hạt, và rồi rất nhiều hạt khiến anh cười nắc nẻ và không thể nói được điều gì. -Đến lượt anh – Anh khẽ tranh gói bỏng ngô cô đang cầm...

  • BẮT CÁ HAI TAY - EM DIỄN HAY LẮM

    [ BẮT CÁ HAI TAY - EM DIỄN HAY LẮM ]----------------------------------------- - Em định bắt cá hai tay đấy à? - Anh nói gì cơ? Chi quay lại tròn xoe mắt nhìn Quân. - Không phải à, đưa một tay đây anh giữ, không thì em ngã xuống hồ bây giờ. - Hì hì. Không cần, cứ kệ em.. Em cứ thích bắt cá hai tay đấy. Nói rồi Chi huơ huơ tiếp cái lưới con con.. Quân nhìn cái dáng nhỏ con của Chi bên mép nước, chẳng nói được gì chỉ biết cười trừ. Anh nằm lên bãi cỏ bên hồ. Cuối chiều, những đám mây trắng chuyển dần sang màu mỡ gà, mặt trời như quả cầu lửa rực đỏ một góc trời. Gió thổi mạnh hơn, đám lau sậy uốn mình trong gió, rung rung những bông lau trắng xóa. Gần đấy, sen đã tàn, chỉ còn lại những gương sen xa bờ, thay vào đó là hoa súng nở rộ. Hồng, trắng, vàng chen nhau nở giữa hồ như những cô gái yểu điệu váy áo đang tạo dáng nơi xa xa. Liếc nhìn phía Chi, Quân lại mỉm cười. Chi vẫn đang chăm chú hớt hớt mặt nước. Cô gái ấy, chẳng điệu đà mà luôn xinh tươi. Chi không thích những bộ váy diêm dúa, dù khi mặc lên, trông cô không khác một con búp bê dễ thương. Nụ cười cô lúc nào cũng sáng và trong, giọng nói lanh lảnh nhưng lại đáng yêu. Cô gái ấy hay nói với Quân rằng ” Đẹp cũng để làm gì, đẹp quá lại có người yêu, em không thích.” - Anh ơi, em vớt được cá thật này! Nà ná na… na na… Chi...

  • ĐỊNH MỆNH YÊU THƯƠNG

    [ ĐỊNH MỆNH YÊU THƯƠNG ]----------------------------- Chưa bao giờ tôi nghĩ Hạ là định mệnh của mình. Nhưng giây phút này, định mệnh đã đưa Hạ đến với tôi, trong một ngày đông giá, giữa đất trời New York. *** Xuân Ngày thứ 5 tôi ở viện chăm sóc Hạ là ngày thứ 8 Hạ của tôi ngủ triền miên sau ca phẫu thuật. Một tai nạn đã xảy ra. Nhưng tôi chỉ còn 2 ngày để ở lại mảnh đất yêu thương này, 2 ngày để ở lại với gia đình ,bạn bè và Hạ. Hai ngày nữa tôi sẽ sống trong một miền đất mới, hít thở bầu không khí khác trong bốn năm tiếp theo của đời mình. Vậy mà cậu ta vẫn chưa tỉnh lại để nói lời tạm biệt tôi... Tôi đã trải qua hai mùa đông ở New York với những cảm xúc đóng băng. Dường như, mùa hè tôi vui vẻ, hòa đồng bao nhiêu thì mùa đông tôi lại thu mình bấy nhiêu, lại chịu rúc trong những tảng băng của nỗi cô đơn. Tôi yêu cái rét ngọt, dịu nhẹ của mùa đông Việt Nam hơn. Rét thật đấy nhưng luôn ngọt ngào bởi có gia đình để tựa vào, có bàn tay của ai đó để níu lấy. Còn ở New York phủ toàn tuyết trắng này chỉ có chăn bông để cuộn vào thôi. Những lúc ấy, mệt mỏi, quay quắt trong nỗi nhớ nhà, những lúc co ro một mình trong cái rét âm độ của trời tây, tôi nhớ Hạ biết bao. Suốt 12 năm học và cả những tháng ngày tuổi thơ, Hạ luôn đi bên tôi, luôn chăm sóc tôi như một người anh trai hơn là một cậu bạn thân nhà...

  • EM SẼ CHỜ ANH...GIỮ TIM CHO EM ĐẤY!

    [ EM SẼ CHỜ ANH...GIỮ TIM CHO EM ĐẤY! ]------------------------------------------- Tình yêu này là của nó, là anh dành cho nó, nó không bao giờ từ bỏ. *** Ngày cá tháng tư. - Năm nay có 365 ngày, anh nhỉ. Em dành trọn bấy nhiêu ngày để yêu anh, chờ anh nhé? - Nó hỏi với cái giọng tếu táo thường ngày. - Đùa à?- Anh nhìn nó, đáy mắt hiện lên một tia hạnh phúc rất nhanh lướt qua như chưa hề có. - Thật thì sao?- Nó hỏi vặn lại. - ukm. . anh sẽ quên e thì sao?Đi với người đẹp mà. - Anh lại nổi hứng trêu nó. - Kệ, tin nên sẽ chờ...không hối hận- Nó ấm ức trả lời, thầm nghĩ cái tên trước mặt sao đáng ghét thế chứ? Anh tỉ mỉ quan sát từng chút biến hoá trên khuôn mặt nó, nhìn sao cũng thấy đáng yêu quá! Rồi anh cười thật hiền. Nụ cười ấy ấm áp như nắng xuân, khiến ai đó si mê ngắm nhìn đến si ngốc rồi. Thật là, đẹp trai quá làm gì cơ chứ? Đáng ghét. Nó thầm nghĩ. Cô ấy vẫn sẽ yêu anh, chờ anh, còn gì hạnh phúc bằng nhỉ? Cô bé của anh đã trưởng thành, đã biết yêu anh nhiều đến thế? Tình yêu mà anh mong ước, chẳng phải là đây ư?Anh đi công tác với người yêu cũ, lại còn là mĩ nữ đấy. Vậy mà cô ấy vẫn nguyện tin tưởng. Cô ấy xứng đáng làm vợ của anh. Anh nhất định sẽ trở về sau đợt công tác này, và cưới em làm vợ, người anh yêu à - Anh tự hứa với lòng mình như thế. ... Nó mỉm cười nhìn chàng trai trước mặt, người nó yêu bằng cả trái tim....

  • NẾU MỘT NGÀY TỚ QUAY SANG CẬU...

    [ NẾU MỘT NGÀY TỚ QUAY SANG CẬU... ]---------------------------------------- Phải chăng tôi đang tự gieo phức tạp vào lòng? ... Tôi bắt đầu thích những điều chẳng phải thuộc về mình. *** Tôi, tên con trai theo nhận xét của đại đa số "chị em phụ nữ" trong lớp là "nhàn nhạt chẳng bắt mắt". Nghe hơi buồn, nhưng sự thật đôi khi phũ phàng khó đỡ như vậy đó. Mặc dù sở hữu gương mặt "tàm tạm không đến nỗi nào" và thành tích học tập loại ưu, nhưng cái bản tính ít nói, không thích tập tụ bạn bè vui chơi mà suốt ngày chỉ biết đến học và học, khiến tôi mãi chẳng thể thoát ra khỏi biệt danh "ông già lầm lũi". Biết là thế, song tôi vẫn luôn hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, bởi vì một lí do hết sức đơn giản, chưa một lần, tôi làm ba má phải bận tâm về mình. Tôi quen biết nhỏ khi cả hai cùng học ôn trong đội tuyển học sinh giỏi của trường. Cái bản ngã luôn đề cao tôn chỉ mục đích "sống sao không động đến bất kì ai" của tôi đã phải trỗi dậy vì nhỏ. Không biết bao nhiêu lần, nhỏ cứ "chí cha chí chóe" bên tai, phá tan sự tập trung vốn được rèn giũa bấy lâu của tôi. Nhưng đó chưa hẳn là nguyên do chính khiến tôi khó chịu. Tôi nhớ ai đó đã từng nói rằng, ấn tượng ban đầu rất quan trọng bởi nó không dễ gì thay đổi được. Vậy mà chính nhỏ đã khiến tôi căm đến mức khó định hình định lượng trong ngày đầu...

  • VẪN MÃI YÊU ANH

    [ VẪN MÃI YÊU ANH ]---------------------- Vy: Anh có còn nhớ em không? Đăng: Khi nào em mới trở về? *** 1. Vy Vy lặng lẽ bước xuống sân bay, chầm chậm bước đi trên con đường chiều. Đã ba năm rồi đó, cô mới trở lại Việt Nam. Cô vẫn nhớ cái ngày cô ra đi, cũng chỉ có một mình mà thôi, chẳng ai đưa tiễn, cũng chẳng có một lời tạm biệt. Như hôm nay cũng vậy, cũng ở chốn này. Cô chỉ có một mình. Về Việt Nam lần này, cô cũng chẳng biết mình sẽ làm gì tiếp theo nữa, cuộc sống phía trước sẽ tiếp diễn như thế nào, cô cũng không biết nữa. Ba năm trước, cô ra đi như một sự trốn chạy, trốn chạy tất cả, trốn chạy những nỗi đau, cô bỏ lại sau lưng tất cả để đổi lấy một chút bình yên giả dối ở nơi đất khách quê người. Cô luôn cho mình là một kẻ hèn nhát và chẳng bao giờ dám đối mặt với sự thật. Ba phải ở tù sau cái ngày công ty ba tuyên bố phá sản, vì không trả đủ nợ. Còn mẹ thì bỏ ba, bỏ đứa con gái độc nhất của mình để chạy theo người đàn ông khác. Cô không trách ba, cũng chẳng trách họ mà cô chỉ thương họ mà thôi, chưa bao giờ trong đầu cô nảy nở một sự thù hằn nào cả, có lẽ tình yêu thương đã lấn át mất đi điều đó chăng? Cô luôn nghĩ như vậy. Sau cái ngày đó, ba không muốn cô chứng kiến những việc đó, ba muốn cô rời xa nơi này, càng xa càng tốt để cô có thể quên đi tất cả và hưởng sự bình an ở một nơi khác. Nhưng cô không...

  • TUYỆT CHIÊU SỞ KHANH

    [ TUYỆT CHIÊU SỞ KHANH ]------------------------------ S bỗng run bắn người khi thấy hắn đứng chắn ngay giữa cầu. Hắn là tên sở khanh nổi tiếng khắp nơi từ ngõ trên, xóm dưới, cả cái huyện này ai mà chả biết. Hắn được nhiều người đồn thổi, ngưỡng mộ tài năng cua gái, hoặc cũng có người ghét hắn, muốn dần cho hắn một trận nhớ đời... Riêng S nghe đến tên hắn là lo sợ mà run cả người dù... chưa tiếp xúc với hắn lần nào! (Chỉ biết mặt hắn do tò mò nhìn lén từ xa mà thôi) *** Oái oăm thay, cái cầu tre thì hẹp chỉ vừa cho hơn một người đi qua vậy mà hắn đứng ngay giữa cầu, đã vậy còn đưa hai tay ra chắn ngang, cái mặt làm ra bộ hình sự: - Ê! Hai cô kia, cho kiểm tra giấy tờ! - Thưa anh, có giấy xấp chứ không có giấy tờ. T em gái S lém lỉnh trả lời. - Anh không đùa đâu nhé. - Ai đùa với anh, tránh đường cho chị em tui đi không tui về méc ba tui bây giờ. (Ba của S và T là một người đàn ông nóng tính khét tiếng và rất bênh con, nhiều tên trong làng đã nếm đòn của ông chỉ vì tội chọc ghẹo con gái ông). Hắn nghe vậy cũng hơi "rét" nên đứng nghiêng mình qua bên cho hai chị em đi qua đồng thời nở nụ cười hiền khô và đưa mắt nhìn S như muốn nói điều gì... Nụ cười hắn dễ mến thế, giọng nói hắn trầm ấm và hiền lành thế, ánh mắt hắn chân thành thế! Trái ngược hẳn với bao điều mà S có thể tưởng tượng về hắn. S liếc lại cố nhìn kĩ hắn một cái cho rõ vì nãy giờ...

  • CHÚNG TA VỐN KHÔNG CÓ Ý ĐỒ VỚI NHAU

    [ CHÚNG TA VỐN KHÔNG CÓ Ý ĐỒ VỚI NHAU ]------------------------------------------------- Có những người bạn mà chúng ta rất thân, quen từ nhỏ hay học cùng lớp lâu năm nhưng không thể hình dung ra lần đầu tiên gặp mặt như thế nào. Nhưng có những người bạn mà ta tình cờ làm quen được thì cái lần đầu tiên ấy lại thật khó quên. *** Anh quen cô tình cờ như thế đấy, trong khuôn viên trường đại học rộng lớn, đến nỗi hết một kì học mà anh chỉ có thể may mắn gặp được cô bạn cùng thời phổ thông một hai lần. Anh tình cờ biết cô khi đi xem một buổi diễn văn nghệ của trường, cô là MC của tiết mục ca hát của khoa mình nhưng cũng góp giọng vào tiết mục đó. Anh ấn tượng với cô ngay cái nhìn đầu tiên ấy, chiếc gọng kính cận được đẩy lên cao để nhìn cô thật kĩ. Cô tên Linh hay gọi là Ý Linh. Thế rồi kiếm được facebook của cô, anh kết bạn rồi cũng lãng quên trong danh sách bạn bè của mình. Anh chưa có người yêu, đúng hơn là chưa từng biết yêu thế mà tối hôm trước ngày valentine lại được cô bạn cũ nhờ anh mua hoa dùm với vẻ tha thiết cầu mong. Anh không nỡ từ chối nhưng biết tặng ai bây giờ, chẳng nhẽ lại đem về phòng cắm vào lọ rồi tự ngắm. Trong giây phút suy tính, anh tìm ra được một cách rất độc đáo. Đó là đăng lên facebook với nội dung status: "Lỡ mua hoa giúp bạn nhưng không biết tặng cho ai, bạn nữ nào chưa có ai tặng hoa thì like đầu tiên mình sẽ đích thân đến tặng tại...

  • SAO ANH KHÔNG GÕ CỬA?

    [ SAO ANH KHÔNG GÕ CỬA? ]------------------------------ Anh không chú ý đến đường phố có bao nhiêu người, anh chỉ mong cơn giận của em qua mau, chắc chắn anh sẽ không bao giờ dám trễ hẹn cùng em. *** Thế giới của anh và của em hoàn toàn khác nhau. Em làm việc tám giờ một ngày, em có hai ngày nghỉ trọn vẹn là thứ bảy và chủ nhật. Nơi em làm việc là căn phòng có máy lạnh, nằm trên tầng mười của một tòa nhà cao tầng. Ô cửa kính phòng làm việc của em nhìn ra là thấy cả không gian rộng lớn của đường phố. Những con phố ấy từ trên cao giống như những vết cắt của một bức tranh lập thể, những con đường đi bên dưới tưởng là một đường thẳng, nhưng khi nhìn ở trên độ cao kia thì lại là một đường cong. Mỗi ngày làm việc của em là những cuộc điện thoại reo, âm vang trong đó là tiếng Anh và tiếng Việt. Có khi nhớ em, anh gọi vào máy thì cũng nghe trong đó có một tràng dài tiếng Anh. Anh nói với em: - Anh chỉ giỏi tiếng Em, còn tiếng Anh thì anh là người dốt đặc nhất thế giới. Anh nói thêm: - Em có biết tại sao anh và em phải quen nhau không? Để mai sau khi đã thành vợ chồng, anh và em cùng đi nước này nước nọ, em sẽ là trợ lý thông dịch cho anh. Em bấu bàn tay có mấy ngón tay để dài vào cánh tay anh khiến anh đau nhói: - Em biết mà, anh chọn em để có đi đâu đó, em làm thông dịch cho anh đỡ tốn kém thuê người. Anh làm công việc ở một hòn đảo cách...

  • VÌ ANH KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI THAY THẾ

    [ VÌ ANH KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI THAY THẾ ]------------------------------------------------ Em sẽ sinh con, sẽ sống như vậy cho tới khi nào trái tim em thực sự rung động vì yêu anh. Mai thẫn thờ bước đi trong màn đêm. Phía trước cô là một màu đen, bế tắc như chính cuộc đời cô lúc này. Cô cười lớn lên giữa đêm khuya thanh vắng như một người điên. Cô ước gì mình có thể điên vì như thế cô sẽ không bị nỗi đau hiện tại dày vò, sẽ không phải đối diện với biết bao nghiệt ngã còn chờ cô phía trước. Cô càng tỉnh thì càng thấy mình đau đớn. Hình ảnh ban chiều không có cách nào tống ra khỏi đầu cô. Mà chỉ nghĩ đến nó thôi, cô đã muốn buông xuôi cuộc đời này… Hắn đã ném một khoản tiền vào mặt Mai và nhìn cô bằng ánh mắt đầy khinh bỉ: “Cô ngây thơ hay quá ảo vọng khi nghĩ rằng mang cái thai này ra để uy hiếp tôi? Nếu phải lấy một người chỉ vì cô ta có bầu với tôi thì cô không phải là người đầu tiên đâu. Chẳng qua cũng là ăn bánh trả tiền mà thôi”. Những đồng tiền bay phất phơ trước mặt như một sự sỉ nhục dành cho cô. Đau đớn thay, nó lại từ người đàn ông mà cô yêu, yêu hết mình và chấp nhận biết bao thiệt thòi để được bên anh ta. Cô yêu Hưng. Một tình yêu mà ngay từ đâu ai cũng e ngại và ngăn cản. Anh ta quá đẹp trai, nhà giàu… lẽ ra những điều đó sẽ là mơ ước với...

  • LỜI TỎ TÌNH CỦA HẠT DẺ

    [ LỜI TỎ TÌNH CỦA HẠT DẺ ]------------------------------- Nếu không thử thì làm sao biết chuyện gì sẽ đến. *** 1. Nắng, cái nắng như thiêu đốt xuyên thủng lớp tường bê tông dày đặc vào tận lớp học. Lớp học biến thành chảo lửa. Bằng mọi cách, tất cả sử dụng mọi biện pháp để làm dịu đi cái nóng tưởng chừng lên đến 100 độ. Những chiếc vở biến thành những chiếc quạt di động, những chiếc khăn ướt đẫm mồ hôi nhưng cái nóng chẳng dịu đi là mấy. Tôi phất phất quyển vở . - Cậu update cái này lên facebook của lớp nha! Trung đứng trước mặt tôi và nói. - ok. - Câu trả lời quên thuộc của tôi với Trung. Trung là lớp trưởng của lớp tôi. Tôi thích Trung, đó là điều tôi không giấu nhưng cậu ấy thì không biết và không ai biết cả. Cậu ấy không thích tôi, tôi biết điều đó và cũng chẳng làm điều gì quá đáng khi ở lớp. Tôi thích Trung từ những ngày đầu tiên vào lớp, phải nói từ ánh mắt đầu tiên khi tôi nhìn thấy Trung trong lớp học. Tôi chuyển đến lớp học mới khi vào năm học lớp 11. Một cô nàng được xem là khác biệt trong lớp với mái tóc cua ngắn như con trai, hơi cá tính và giọng nói miền Nam khác biệt. Tôi được phân vào ngồi cùng bàn với Trung. Cậu ấy nhìn tôi cười, với cặp kính thông minh và thân thiện, khi đó trong tôi như có luồng điện chạy qua, cũng không hiểu vì sao, nhưng hình như tôi thích cậu ấy từ khi đó... Chúng tôi...

  • THÓI QUEN CỦA HẠNH PHÚC

    [ THÓI QUEN CỦA HẠNH PHÚC ]---------------------------------- Chị lấy anh được 10 năm, có với nhau được 2 mụn con xinh xắn thì phát hiện anh ngoại tình. Ngày nhìn thấy anh khoát tay cô thư kí thân mật đăng kí một phòng ở resort nơi họ đi công tác cũng là ngày chị ngất lịm… Anh phát hiện chị đang dần thay đổi. Chị mặc váy – trang phục mà chị từ bỏ sau khi sinh con, chị hay trang điểm và mái tóc đen mượt từng được anh yêu thích không buông tay được thay bằng mái tóc xoăn phồng và nhuộm màu bắt mắt… Chị thay đổi. Điện thoại chị luôn có tin nhắn và có người liên lạc, khóe mắt chị đong đầy nụ cười sau khi cúp điện thoại vào mỗi tối thứ 3 và ra khỏi nhà cả ngày vào thứ 4. Chị vẫn chuẩn bị cho anh những bộ vest thẳng thớm cùng cốc sữa mỗi sáng trước khi đi làm, nhưng anh không thể ngửi mùi thơm từ người chị bằng việc chị cố nhón chân thắt chiếc cà vạt vào cổ áo anh. Chị vẫn nhận tiền của anh hàng tháng nhưng không còn việc cố kiểm soát nó. Chị gọi điện cho anh hằng ngày nhưng không nhắc anh trở về ăn tối với 3 mẹ con, thậm chí không còn mâm cơm nguội tanh để chờ anh về rồi hâm nóng sau những lần chờ đợi mệt mỏi. Chị không còn thắc mắc với anh về những mối quan hệ mà anh đang có và không nhắc anh về ngoại với chị vào dịp lễ hay đưa con đi chơi vào ngày cuối tuần. Chị vẫn dịu dàng chăm sóc anh nhưng bằng những lí do dễ thương chị từ chối anh chạm vào mình. … Một thời gian đầu, anh hạnh phúc vì...

  • CÔ GÁI ĐIÊN VÀ ANH CẢNH SÁT

    [ CÔ GÁI ĐIÊN VÀ ANH CẢNH SÁT ]-------------------------------------- Anh đã để ý Cô ngay từ ngày đầu tiên đến đây nhận công tác. Cô không xinh, thậm chí là trông rất lôi thôi. Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu. Ừhm, Cô là một người điên, có lẽ bị điên nên người ta mới có thể sở hữu được nụ cười ngây ngô và ánh mắt vô hồn đặc biệt. Cô không nói gì cũng không chạy nhảy lung tung, việc duy nhất Cô làm là đứng ở ngã tư và quan sát mọi người đi lại. Ngày nào cũng vậy, từ chiều đến tối khuya. Người ta kể lại cho Anh biết là cách đây gần một năm chồng chưa cưới của Cô đã tai nạn chết ở ngã tư này khi đang đứng đợi để đưa Cô đi chụp ảnh cưới. Cô rất ân hận vì chiều hôm đó đã ra muộn. Vì quá đau khổ cộng thêm những lời chỉ trích và dằn vặt từ bố mẹ người yêu nên Cô hóa điên. Lúc đầu Cô khóc lóc vật vã, rồi sau đó Cô trở nên câm lặng, Cô một mực cho rằng người yêu Cô chưa chết và mỗi buổi chiều cứ ra đây đứng cho đến tối muộn mới chịu về. Nghe xong câu chuyện đó, Anh thấy vô cùng xót xa và thương cảm cho hoàn cảnh của cô. Ngày nào cũng chứng kiến cảnh cô lặng lẽ đứng đó dù nắng hay mưa, Anh cảm thấy lòng mình như thắt lại. Chẳng hiểu từ khi nào Anh lại thấy gần gũi với dáng người bé nhỏ, đáng thương ấy! Rồi bất...

 Web